"Chào anh, người thương của em.
Hôm nay là ngày cuối cùng của năm 2025, cảm ơn anh đã xuất hiện trong năm 2025 của em, cảm ơn anh đã yêu em, cảm ơn chúng ta đã là của nhau. Anh biết không, em yêu anh nhiều đến chẳng lời nào kể hết, chẳng câu từ nào nói rõ được lòng em, em luôn cố gắng tìm lấy một từ đẹp đẽ như dòng nước để diễn tả cho anh biết về vị trí quan trọng của anh trong lòng em nhưng dường như em chẳng thể nào diễn tả hết được. Em chẳng phải kẻ làm văn, người làm thơ nên chẳng thể có được câu từ hoa mỹ, nhưng tình cảm của em dành cho anh lại là một loại ngôn ngữ đặc biệt, nó vượt ra ngoài mọi âm tiết và vần điệu.
Anh biết không, tháng 12 năm 2025 với em chính là một chương đời đẹp nhất, không phải vì những thành tựu rực rỡ, mà vì có dấu ấn của anh. Anh đến, nhẹ nhàng như hơi thở nhưng lại làm thay đổi cả nhịp đập con tim em. Em từng cố tìm một từ ngữ thật hay ho, đặc biệt để định nghĩa về anh, nhưng rồi em nhận ra, anh chính là sự bình yên. Mà bình yên thì không cần hoa mỹ, chỉ cần cảm nhận bằng tất cả tâm hồn và tình yêu của em dành cho anh, của anh dành cho em.
Cảm ơn anh đã là người thức cùng em những đêm muộn, là người nắm tay em đi qua những ngày em buồn bã, yếu lòng. Cảm ơn anh đã yêu em, để em thấy rằng mình xứng đáng được nâng niu và trân trọng.
Em không hứa sẽ mang đến cho anh một thế giới hoàn hảo, nhưng em hứa sẽ dành cho anh một tình yêu chưa bao giờ cũ. Năm 2026 và rất nhiều năm sau nữa, em chỉ muốn được cùng anh già đi, cùng anh kể lại những câu chuyện của ngày hôm nay, dưới bầu trời rực rỡ này.
Yêu anh, nhiều hơn tất cả những gì em có thể nói.
"